Cho trẻ
đi mẫu giáo là một quyết định hết sức khó khăn với rất nhiều ông bố bà mẹ. Liệu
con mình có non nớt quá không? Liệu con có thích nghi được với môi trường xa lạ,
không có người thân nào hay không? Con có phản ứng tiêu cực với trường học, với
cô giáo? Đó chỉ là vài trong vô vàn câu hỏi mà các bậc cha mẹ phải đối mặt trước
lần đầu đi lớp của con.
Với nhiều
bà mẹ, ký ức về ngày đầu con đi mẫu giáo là mẹ khóc, con khóc. Đau đến xé lòng
khi con òa khóc nức nở, dáo dác tìm hình bóng của mẹ dù đang được bế trong vòng
tay cô giáo. Vượt qua những ngày đầu tiên đi học là một hành trình gian nan với
không chỉ con, mà còn với chính mẹ nữa.
Các
chuyên gia tâm lý nói rằng, với cả trẻ lẫn bố mẹ, đi học mẫu giáo là một bước
ngoặt thực sự trong hành trình trưởng thành của trẻ. Đó là cột mốc đánh dấu sự
hòa nhập xã hội một cách chính thức của con, và vì thế, bố mẹ không chỉ cần chuẩn
bị trước tinh thần cho con mà còn phải chuẩn bị tinh thần cho chính mình, lường
trước tất cả những vấn đề tâm lý mà trẻ có thể nảy sinh trong giai đoạn này. Và
quan trọng nhất, hãy tỏ ra dũng cảm và kiên trì. Hãy để cho bé hiểu rằng bạn
luôn sát cánh bên bé, nhưng việc đi học là cần thiết và không thể né tránh.
Mới đây,
tờ Washington Post đã đăng tải một bức thư xúc động của một người mẹ có con
ngày đầu đi học. Chắc chắn, nhiều bà mẹ cũng sẽ tìm thấy hình bóng của mình
trong thư:
"Tôi
đeo kính vào và hít thở sâu. Nắm chặt tay nhau, chúng tôi bắt đầu bước ra phố
trong ngày đầu tiên đến trường của bé. Tôi biết rằng chỉ vài phút nữa thôi, con
bé sẽ khóc. Nó luôn thế, khóc to khi hồi hộp, lo sợ trước một trải nghiệm mới.
Nhưng tôi cũng biết rằng một khi bước vào lớp học, con bé sẽ lớn thêm một bậc.
Trong
lúc rảo bước, con bé hỏi tôi rằng liệu tôi có chờ ngoài cửa khi lớp tan học hay
không. "Bằng cách nào con tìm được mẹ?", bé hỏi.
"Chúng
ta sẽ cùng tìm một vị trí để mẹ đứng đó và con biết chính xác phải tìm ở nơi
nào nhé, được không?", tôi trả lời.
"Nhưng
nếu không ai nói chuyện với con thì sao?"
"Mẹ
biết chắc là cô giáo sẽ trò chuyện với con. Cô sẽ giúp con tìm chỗ ngồi và thậm
chí là sẽ giới thiệu con với tất cả các bạn khác nữa. Mẹ cá là các bạn ấy cũng
đang cảm thấy hồi hộp hệt như con vậy".
Con bé
ngoảnh sang chỗ khác và bắt đầu nghịch quai đeo ba lô. Đêm qua, chúng tôi đã
dành 20 phút để chuẩn bị đồ đạc và xếp chúng vào chiếc ba lô này. Và con bé đã
lén nhét vào một con thú bông sáng nay mà nghĩ rằng tôi không nhìn thấy.
"Thế
nếu con xấu hổ và không chịu nói chuyện với mọi người?", con bé lại hỏi.
"Con có thể cảm thấy ngượng ngập lúc đầu, nhưng hãy cho chính mình chút thời
gian và con sẽ nhận ra rằng đi học sẽ rất vui. Con sẽ cảm thấy thoải mái
hơn", tôi đáp.
Con bé
ngước lên và mỉm cười trong lúc chúng tôi đứng đợi ở đèn giao thông. "Con
sợ nhưng cũng rất thích mẹ ạ".
Nhưng đi
thêm một góc đường, con bé lại xị mặt xuống. Các học sinh đứng tụ tập rất đông
trong mọi góc sân trường khiến bé bị ngợp. Mắt con bé bắt đầu ngân ngấn nước.
"Con có thể làm được việc này mà con yêu. Ai cũng có chỗ trong hàng cả,
hãy đi tìm chỗ của con nào", tôi động viên.
Chúng
tôi đứng xếp hàng cùng với lớp con bé và ngay khi con bé chuẩn bị ôm lấy chân
tôi thì nó nhìn thấy mấy em bé khác ở gần nhà mà nó vẫn hay chơi cùng. Chỉ
trong tích tắc, con bé vui vẻ hẳn lên. Và khi cô giáo bắt đầu dẫn các bé vào lớp,
con bé vẫn còn cười. Không khóc, không cố với ra với mẹ, mà cười.
Nhưng
khi tôi ngắm đôi bàn chân nhỏ xinh đó bước vào tòa nhà, chính tôi mới là người
cảm thấy nghẹn ngào và ngợp trong cảm xúc. Tôi cố giấu đi những giọt nước mắt đằng
sau cặp kính và vẫy tay chào con có phần hơi quá khích. Nhưng đó là một khoảnh
khắc tuyệt đẹp. Tôi lau nhẹ nước mắt và nắm lấy tay chồng khi chúng tôi bước ra
khỏi trường, cảm thấy thực sự hạnh phúc. Không, còn là cảm giác tự hào nữa.
Cả ngày
hôm đó, tôi thấp thỏm không yên, tự hỏi con bé giờ này đang làm gì. Nó đã kết bạn
với bé nào chưa? Nó có đi vệ sinh được ở trường không? Có bạn nào cư xử tệ với
nó không? Nó có biết cắm ống hút vào cốc nước ở trường không?
Trong
lúc chờ đón con bé, tôi cảm thấy mình giống như đứa trẻ xếp hàng để được gặp
ông già Noel. Con bé bước ra với đôi tay vẫy vẫy. "Mẹ ơi con không
khóc", con bé khoe, ôm chầm lấy tôi và cho tôi xem chiếc ba lô đầy đồ
trong đó.
Sau hai
giờ nghe con ríu rít kể về ngày đầu tiên ở lớp, chúng tôi trò chuyện về tất cả
những cuộc "phiêu lưu" mà con bé đã trải qua. Và khi chúc con ngủ
ngon, tôi nói với bé rằng bé đã khiến tôi thực sự tự hào. Con bé quay lại phía
tôi và nói "Con thích trường này. Nhưng con không thích một thứ này".
"Ồ,
gì vậy con?" - "Ở trường chẳng có búp bê Barbie nào cả".
Tôi mỉm
cười và trong một tích tắc, cảm thấy khó hiểu rằng tại sao trên thế giới này lại
có một nơi không trưng bày Barbie cơ chứ. Nhưng nếu như đó là điều duy nhất mà
con bé không thích ở trường mẫu giáo thì tôi có thể yên tâm rằng ngày đầu tiên
đã trôi qua trong yên ả.
Và cũng
giống như con bé, tôi sẽ không khóc nữa".

Post a Comment