Cuộc
sống càng hiện đại, dường như chúng ta lại càng quan tâm nhiều hơn đến vẻ
đẹp bên ngoài hoặc đi sâu hơn một chút là tài năng được thể hiện ra, chứ ít người
quan tâm đến cái phẩm chất đức hạnh cốt lõi bên trong.
Đã từng
có rất nhiều bài báo viết về những mẹo hay, kế giỏi giúp các mẹ nuôi con khỏe mạnh
hơn, xinh xắn hơn, thông minh hơn mà gần như thiếu đi những bài viết hỗ trợ các
mẹ trong việc gây dựng cho con cái đức tốt đẹp bên trong đó.
Và như để
hoàn thiện thêm, hôm nay tôi xin chia sẻ với các mẹ một bài viết về cách dạy
con tính trung thực – một trong những đức tính quan trọng đi theo con đến suốt
cuộc đời. Để bắt đầu bài viết, tôi xin kể hai câu chuyện như sau
Câu chuyện
thứ nhất:
Mẹ: Con
lấy kẹo này ở đâu, nói mau (giọng đầy vẻ cáo buộc).
Bin: Con
thấy trong túi của con.
Mẹ: Con
lấy ở cửa hàng phải không?
Bin:
Không, con không lấy.
Mẹ: Con
có lấy. Chị Bông nói nhìn thấy con lấy kẹo ở cửa hàng. Con nói dối đúng không?
Bin:
Không, con không lấy. Là chị Bông nói dối.
Mẹ:
Không lấy ở cửa hàng thì con lấy ở đâu? Giờ thì con phải chịu phạt gấp đôi, một
vì tội lấy trộm đồ, một vì tội nói dối.
Câu chuyện
thứ hai:
Mẹ: Mẹ
thấy con có kẹo. Loại kẹo này mẹ không mua cho con và chị Bông nói nhìn thấy
con lấy ở cửa hàng (giọng từ tốn).
Bin:
(Cúi mặt xuống đất)
Mẹ: Mẹ
không thích tính mách lẻo, mẹ cũng đã nói với chị Bông như thế. Nhưng việc lấy
trộm đồ của người khác mẹ còn không thích hơn nhiều, và điều mẹ đặc biệt không
thích là sự dối trá. Con biết đấy, gia đình ta rất coi trọng tính trung thực. Mẹ
tin con, hãy cho mẹ biết sự thật.
Bin: Con
không cố tình. Con xin lỗi.
Mẹ: Mẹ
biết, mẹ biết là những cái kẹo đó rất hấp dẫn. Mẹ rất tự hào và đánh giá cao vì
con đã không nói dối mẹ. Bây giờ thì cùng mẹ quay lại cửa hàng và trả kẹo lại
giá nhé.
Chỉ với
vài dòng ngắn ngủi, hai câu chuyện trên cũng đã đề cập khá rõ về việc “ươm trồng”
tính trung thực trong con người các bé. Ở câu chuyện thứ nhất, mẹ tra hỏi gần
như dồn con đến chân tường, khiến con cảm thấy việc nói ra sự thật rất bẽ mặt.
Trong hoàn cảnh này, con sẽ có xu hướng chống đối, nói dối hòng che tội.
Còn ở
câu chuyện thứ hai, mẹ nói hết chuyện chị Bông thấy con lấy kẹo ở cửa hàng ngay
từ đầu mà không cần hỏi vòng vo, tránh tạo cơ hội cho con nói dối. Quan trọng
hơn, mẹ đã biết tập trung vào tầm quan trọng của tính trung thực và nói với con
rằng đó là giá trị mà cả gia đình coi trọng.
Dù là với
ai và ở độ tuổi nào, để nói ra sự thật một người cần phải có mức độ can đảm nhất
định. Trung thực không phải là bản năng, càng không phải là phản xạ không điều
kiện mà đó là đức tính đòi hỏi cha mẹ dày công dạy bảo. Như để chia sẻ thêm,
tôi xin trình bày ra đây một số lời khuyên hỗ trợ các mẹ trong việc rèn tính
trung thực cho các bé.
1. Phần thưởng cho người trung thực
Là cha mẹ,
chúng ta thường chỉ chăm chăm vào việc phạt con mà quên mất việc khen ngợi mỗi
khi con làm việc tốt. Phần thưởng cho tính trung thực có thể chỉ đơn giản là một
lời khen “Bin của mẹ ngoan lắm”, “mẹ rất tự hào về con”... kèm theo một cái ôm
thật chặt. Điều này sẽ giúp con cảm thấy tự tin khi nói ra sự thật, dẫn đường
cho những hành động tích cực.
2. Dạy con trung thực chính là dạy con không
làm ngơ
Mẹ dạy
con trung thực không chỉ với riêng mẹ, mà với cả những người xung quanh mỗi khi
con thấy người đó mắc lỗi. Khi nhìn thấy cậu bạn thân đang quay cóp bài, con cần
có nghĩa vụ khuyên bạn ấy dừng lại bởi bạn ấy đang không trung thực và lừa dối
tất cả những bạn khác trong lớp. Trong trường hợp bạn ấy vẫn tiếp tục quay cóp,
con cần thông báo với giáo viên.
Không
làm ngơ trước hành động dối trá của người khác quả thực là điều cực kỳ khó,
ngay cả với người lớn chứ chưa nói đến trẻ nhỏ. Tuy nhiên, nếu cha mẹ không chỉ
bảo đúng đắn, củng cố cho bé niềm tin về tính trung thực, bé có nguy cơ bao che
hay nguy hiểm hơn là trở thành “đồng minh” với trò lừa dối của bạn.
3. Không dẫn đường cho “sự dối trá” chạy
Dù là muốn
thử tính trung thực của con, mẹ cũng không nên hỏi con những câu hỏi khiến con
có cơ hội nói dối. Giống như trong 2 câu chuyện kể ở trên, thay vì hỏi “Con lấy
kẹo ở cửa hàng phải không?” mẹ nên nói thẳng ra lỗi của con ngay từ đầu và giảng
giải để con có cơ hội nói ra sự thật và nhận lỗi.
4. Cùng con sửa lỗi
Sau khi
đã thú nhật sự thật, việc con cần làm ngay sau đó là sửa lỗi. Giúp con sửa lỗi
không phải là dạy cho con thói quen cứ mắc lỗi, sửa là được mà rèn cho con thói
quen có trách nhiệm với những hành động của mình. Để khuyến khích cũng như tăng
thêm sự tự tin cho con, các mẹ nên đi cùng, giúp con nhận ra rằng giá trị của
tính trung thực và sự can đảm còn cao hơn gấp nhiều lần so với món đồ mà con lấy
được.
5. Mẹ là tấm gương của con
Nói trẻ
con là tờ giấy trắng cho người lớn vẽ lên quả thực không sai. Muốn dạy con
trung thực, trước tiên các mẹ cần trung thực với chính con và với người khác
trước mặt con. Bỏ lại tiền vào ví bởi không có người thu vé đứng ở cổng trong
khi biển ghi rõ ràng 10.000 đồng/lượt có thể giúp mẹ tiết kiệm được một khoản
nhưng cái mẹ mất đi là giá trị của tính trung thực trong mắt con.
Hay phổ
biến hơn là những lời nói dối tưởng chừng như vô hại của mẹ. Dù chỉ là câu nói
đơn giản như "Mẹ đi một lát rồi về ngay" nhưng sau đó, mẹ đi đến hàng
tiếng đồng hồ cũng có thể khiến bé không còn tin tưởng mẹ cũng như tin tưởng
vào sự quan trọng của việc nói thật.
Phải
công nhận, nuôi con khỏe mạnh, thông minh đã khó, dạy con ngoan ngoãn, đạo đức
tốt còn khó hơn gấp bội phần. Thế nhưng, cây tre phải uốn nắn từ nhỏ mới không
mọc xiên mọc xẹo, trẻ con cũng cần phải dạy bảo từ nhỏ mới mong ngoan. Hi vọng,
với những mẹo và chia sẻ ở trên, các mẹ sẽ chiến thắng trong cuộc chống lại chú
người gỗ mũi dài Pinocchio.
Chia sẻ
của Mẹ Bin (Khampha.vn)

Post a Comment