Hôm nay
mẹ đến trường đón con và trò chuyện với cô giáo, cô nói con là một cậu bé
ngoan, nhưng bố mẹ nên khuyến khích con chơi các trò chơi mạo hiểm một cách độc
lập hơn, cho dù con có thể bị ngã. Mẹ giật mình, cách cô nói khác hẳn cách mẹ
đã nghĩ để nuôi dạy con.
18 tháng
tuổi, con tỏ ra là một cậu bé cẩn thận, khi con làm gì đấy có cảm giác không an
toàn, con sẽ dừng lại, mặc dù con có thể làm được, như bước xuống thềm nhà cao
khoảng 10cm. Nhưng con đứng đấy, í ới gọi và đợi bố mẹ đến giúp.
Mẹ đã nghĩ như thế thật tốt, vì như thế rất an
toàn.
Nhưng
hôm nay cô giáo đã chỉ cho mẹ một cách nhìn khác. Ở trong khuôn viên của lớp
con có một cái nhà nhỏ nhỏ, có các bậc cầu thang thấp, có cầu trượt. Mẹ đã rất
ngạc nhiên khi có bạn cùng lớp của con chưa biết đi cũng từ từ bò qua các bậc cầu
thang, vào trong “ngôi nhà”, lao xuống cầu trượt và cười khanh khách một mình.
Đương nhiên trong quá trình di chuyển, các bạn có khả năng ngã, mẹ cũng đã nhìn
thấy các bạn ấy ngã, chắc chắn là đau nhưng không nguy hiểm. Con chưa từng chơi
trò đấy một mình và mẹ cũng chưa bao giờ băn khoăn về điều đó.
Cô giáo
nói con có thể tự chơi một mình, nhưng nếu đến những trò chơi mạo hiểm hơn một
chút, như trò leo lên cái nhà và chơi cầu trượt, con không làm mà thường đòi cô
cùng chơi. Cô nói bố mẹ hãy khuyến khích để con dám thử thách chính mình. Như vậy
con mới mạnh mẽ và độc lập hơn.
Mẹ nghe
cô giáo nói và nghĩ lại, có lẽ cái mà bố mẹ nghĩ là “cẩn thận” của con không phải
xuất phát từ tính cách, mà xuất phát từ cách bố mẹ dạy con. Bố mẹ sợ con bị
đau, bố mẹ khư khư giữ con trong vòng tay và sự kiểm soát của mình, con dần dần
quen với điều đó và quên mất bản năng tự mình dấn tới, tìm kiếm những trải nghiệm
trong các trò chơi mới.
Bố mẹ đã
từng vui mừng vì ít khi con leo trèo và chơi những trò mạo hiểm, nhưng có lẽ bố
mẹ đã phải nghĩ lại mất rồi.
Mỗi một
lần chơi một trò mạo hiểm hơn một chút, có thể giúp con vượt qua được những sợ
hãi của chính mình, thêm mạnh mẽ, dám trải nghiệm những khó khăn thách thức
hơn.
Bố mẹ
không thể bên con suốt cả cuộc đời, bố mẹ cũng không đủ khả năng chìa tay ra
giúp đỡ mỗi lần con gặp khó khăn trong cuộc sống. Cho nên, cách tốt nhất, có lẽ
như các cô đã nói với mẹ, hãy để con tự trưởng thành, vượt qua mạo hiểm, với niềm
tin và sức mạnh của chính bản thân mình.
18
tháng, bố mẹ NUÔI con và đã HỌC được rất nhiều!
Mẹ Ốc

Post a Comment