Chăm con
nhỏ đôi khi rất “ức chế”, tuy nhiên tôi nghĩ mẹ thực sự thương con thì không
bao giờ nên quát mắng bé.
Con
không chịu ăn, con khóc quấy, con nghịch ngợm liên miên là một vài lý do rất phổ
biến khiến nhiều chị em mất bình tĩnh và quát mắng bé, một số còn bực tức đến độ
muốn đánh cả con. Chúng ta biết con còn nhỏ, có mắng, có đánh bé cũng không thể
biết “rút kinh nghiệm”. Vậy nhưng quả thật việc chăm con nhỏ, nhất là những bé
dưới 12 tháng tuổi đôi khi làm ta “phát điên”. Tuy nhiên, bản thân là một người
mẹ, tôi không bao giờ để cơn giận dữ lấn át mà quát mắng con. Theo tôi, người mẹ
thực sự thương con và có bản lĩnh thì chẳng bao giờ phải cần hét to, cần đòn
roi.
Nhiều
người hỏi tôi: Thế tức quá thì làm thế nào? Làm sao để không mắng con khi ta
đang “bốc hỏa”. Tôi sẽ chia sẻ một vài kinh nghiệm của mình.
Khi nào muốn quát con thì hạ thấp giọng xuống
Đôi khi
mức “volume” của giọng nói cũng giúp điểu khiển lại tâm trạng. Khi nào muốn mắng
con, mẹ đừng nói to, quát to mà hãy thử nói thật khẽ, thật nhẹ những câu mắng mỏ
của mình xem. Chúng ta sẽ cảm thấy bình tĩnh hơn, có thời gian để cân nhắc lời
nói của mình hơn và mắng con cũng theo chủ đích chứ không mù quáng. Đó là kinh
nghiệm vô cùng hiệu quả của tôi.
Hát
Hãy thử
một cách tiếp cận, nói chuyện với con “độc chiêu” hơn. Đó là hát. Tôi phát hiện
ra từ khi có con, mình rất hay hát, “chế” nhạc, nói những câu nói thông thường
cũng thành lời ca. Hẳn 100% các bà mẹ đều có thói quen này giống tôi. Vậy thì
sao khi muốn mắng con, ta không biến những câu mắng đó thành lời hát. Tôi đã thử
và thấy mình bớt “điên” đi rất nhiều trước những cơn tức giậ, căng thẳng vì việc
chăm con.
Dành thời gian một mình
Bất cứ
ai cũng cần có một khoảng thời gian không có ai bên cạnh. Những khi quá bực bội
với chuyện con cái, đừng mắng mỏ con. Hãy bỏ sang một căn phòng khác, ngồi vào
một góc khác, nơi ta có thể suy nghĩ và sắp xếp trí óc của mình được mạch lạc.
Hãy suy nghĩ về những gì muốn mắng con và làm thế nào để nói ra mà không cần la
hét.
Nghĩ rằng mình may mắn mới được có con
Đôi khi,
giữa những căng thẳng của việc chăm con, khi dỗ mãi bé không chịu nín, khi nịnh
mãi con không chịu ăn, tôi luôn cố gắng để nghĩ rằng bản thân mình đang may mắn.
Vì sao? Vì ngoài kia còn biết con bà mẹ mất con, biết bao người phụ nữ chẳng được
làm mẹ, chẳng được tất tả với chuyện bỉm sữa, chẳng được dỗ con khi khóc hay được
xúc cơm cho con. Những khi như vậy, tôi thấy mình còn quá may mắn, những khó
khăn, vất vả khi chăm con có đáng là bao so với việc có bé trên đời.
Lời nói làm con đau hơn đòn roi
Đây là
điều mà tất cả chúng ta, các bậc cha mẹ cần phải ghi nhớ. Trẻ có thể thực sự bị
thương vì những lời nói của bố mẹ. Một vết thương tinh thần và tình cảm sẽ còn
đau và khó lành hơn vết thương thể xác. Chính vì vậy, đừng mắng con, đừng chì
chiết con vì tất cả chúng ta đều biết rằng sau đó, chúng ta sẽ hối hận.
Mẹ Tôm
Theo Eva

Post a Comment