Đã là
người phụ nữ thì ai cũng cố gắng để một lần được làm mẹ. Và đến khi với thiên
chức cao cả đó, họ sẽ nhận ra rằng công việc, nghĩa vụ của người làm cha, làm mẹ
không hề đơn giản một chút nào. Mẹ phải hành xử ra sao để xứng đáng với danh hiệu
là một người mẹ tốt.
Trong thực
tế, không ít người mẹ đã quá lạm dụng thân phận làm mẹ của mình, đặt cái tôi
quá lớn vào cách dạy con và rồi vô tình trở thành một "hình mẫu" người
mẹ thất bại. Vậy đâu là "hình mẫu" của một người mẹ thất bại?
1. Là
người cấm đoán
Có thể
nói, mẹ nào cũng muốn lo lắng và chăm sóc cho con mình có được những điều tốt đẹp
nhất. Tuy nhiên, có một số trường hợp, sự lo lắng, chăm sóc “quá kỹ” từ mẹ đã
vô tình khiến cho trẻ có cảm giác bị cấm đoán nên hầu như không còn có sự tự do
của riêng mình, không còn có được sự độc lập trong suy nghĩ và hành động; từ đó
dễ dẫn đến trẻ có những suy nghĩ và hành động “lệch lạc” không đúng với độ tuổi
của mình.
Trên thực
tế, không ít bậc phụ huynh thường can thiệp rất nhiều vào chuyện học hành, sinh
hoạt của con. Họ luôn muốn con làm theo ý mình, bởi họ cho rằng, cha mẹ là người
đi trước nên luôn có những lời khuyên cùng những định hướng đúng đắn; bởi thế,
với bổn phận làm con, trẻ cần phải nghe theo sự chỉ dẫn, định hướng đó dù chưa
biết rằng, điều ấy có làm hài lòng suy nghĩ của con hay không.
Đôi khi
việc bố mẹ cấm đoán, không cho con làm theo sở thích của mình sẽ khiến cho trẻ
mất đi cảm giác tự do, chúng sẽ cảm thấy bí bách vì không được làm theo thứ
mình muốn. Thậm chí, nếu bố mẹ cấm đoán con quá nhiều, hộ sẽ mất đi cơ hội được
nghe ý kiến từ con. Chúng sẽ tự đưa ra quyết định mà không cần hỏi bố mẹ, vì
chúng biết có khi hỏi thì cũng không nhận được sự cho phép.
Thay vì
cấm đoán, cha mẹ hãy tìm hiểu con, cởi mở nhưng trong giới hạn cho phép. Cha mẹ
hãy cố gắng làm bạn của con, để có thể hiểu được suy nghĩ và mong muốn của
chúng. Bố mẹ hãy cứ làm bổn phận của mình, hãy cứ yêu thương và quan tâm đến
con nhưng tuyệt đối đừng cố gắng ép suy nghĩ của mình lên con trẻ.
2. Là người luôn coi con mình là đúng
Con bạn
có thể đúng trong từng trường nhưng không phải lúc nào cái đúng cũng đứng về
phía con. Nhiều cha mẹ có lẽ vì yêu và thương con một cách mù quáng, nên họ
luôn quan niệm rằng lúc nào con mình cũng là nhất.
Nhiều
khi lỗi rõ ràng thuộc về con, nhưng mẹ vẫn ra sức bênh vực và lấp liếm đi cái
sai của con. Con đánh bạn là sai nhưng mẹ không chịu thừa nhận, cứ phải “không
có lửa làm sao có khói”. Việc bao bọc con một cách không biết đúng sai sẽ khiến
trẻ làm sai mà không biết nhận lỗi. Việc này dễ gây cho con nhầm tưởng rằng
“con là trung tâm của vũ trụ”, việc con làm chẳng bao giờ là sai cả vì mẹ luôn
“bao che” cho con.
Mẹ sẵn
sàng thừa nhận mọi hành động của con mà không chịu nhìn xa về tương lai con.
Ngay từ bé, mẹ “giúp” con nghĩ rằng mình không làm sai điều gì, thì đương nhiên
khi lớn lên con cũng “cứ thế mà tiến” theo những gì con được “dạy”. Mẹ không
dám chỉ ra cái sai của con, thì chính mẹ là người đẩy con vào con đường sa ngã.
Thực tế
luôn chứng minh rằng không ai yêu con, thương con bằng cha mẹ, nhưng yêu phải đồng
nghĩ với việc giáo dục con sao cho đúng cách, đừng để con làm mù đi đôi mắt của
mình.
3. Là người nói nhiều và hay phàn nàn
Không một
đứa trẻ nào thích một người mẹ nói nhiều, lúc nào cũng phàn nàn về mọi thứ. Con
làm gì không vừa mắt là quát là mắng. Với tư tưởng để con không dám tái phạm, mỗi
lần quát mắng con thì cứ phải kéo dài hàng chục phút.
Có nhiều
bậc phụ huynh mắng dai đến mức con phạm sai một lỗi nhưng cứ lôi thêm một vài lỗi
khác của con trong quá khứ để tiện mắng luôn một thể. Việc bố mẹ nói nhiều như
vậy, đôi khi khiến con cảm thấy chán nản và hình thành tư tưởng xấu là không muốn
nghe bố mẹ nói, hay bố mẹ nói thì cứ nói, con nghe như không,
Mẹ đừng
tự biến mình thành người "lắm điều" trước mắt con, hãy tạo lời nói có
trọng lượng, chứ đừng cố nói lời vô nghĩa với con.
4. Là người luôn luôn ca ngợi con quá mức
Mẹ nào
cũng đều muốn giúp con mình sống tốt và tự tin, nhưng điều này đôi khi thường bị
quá đà. Xây dựng cho một đứa trẻ sự tự tin là tốt, nhưng không phải bằng cách
khen ngợi quá lên mỗi khi bé đạt được một thành tích gì đó.
Một
thành tích nhỏ của con, đôi khi được bố mẹ thổi phồng lên tận chín tầng mây. Việc
cha mẹ tuyên dương một cách quá mức về thành tích hay công trạng của con sẽ khiến
con ngủ quên trên chiến thắng.
Không những
vậy, thói khoe khoang con cái quá đà của nhiều bậc phụ huynh là nguyên nhân
hình thành tính ngạo mạn, thiếu khiêm tốn ở con. Đơn giản vì bố mẹ có khiêm tốn
đâu mà đòi con phải khiêm tốn.
Chính vì
vậy, để cứu rỗi phẩm chất và tương lai con mình, cha mẹ hãy thể hiện sự công nhận
những cố gắng và kết quả tốt mà con đạt được, nhưng hãy có chừng mực đủ để con
có động lực tiếp tục phát huy chứ không phải cảm thấy mình hơn người.
Mỗi người
làm cha, làm mẹ cần phải xác định cho mình một phương pháp dạy con đúng đắn,
hãy thử một lần làm bạn và chia sẻ thẳng thắn với con những suy nghĩ trăn trở để
con có thể hiểu và thêm yêu bố mẹ hơn.

Post a Comment